游云居歌

宋代 李彭
岷峨秀气凌太白,诸峰弹压流辈百。右军昔为怀祖困,此心勇往曾未识。 羊家叔子端可人,岘山何为苦伤神。多情赖有邹从事,与山不磨有遗味。 平生寻幽几屐穿,始知欧峰峰外天。扪参历井出鸟道,耳边河汉声潺湲。 千古追怀同一律,神明还观悲节物。两郎凛凛安能来,定于何处埋尔骨。 往时宏觉大道场,心净无尘闻妙香。幽禅寂寂师粲可,高韵卓卓凌羲黄。 九原芜没那能作,胜日良游自不恶。灵云野桃初著花,鼻祖柏子僧前落。 玉函贝叶渡流沙,法筵复雨曼殊花。充虚解战天皇饼,破魔惊睡赵州茶。 世网婴人太烦促,桑下安眠戒三宿。柴扉草阁空归来,大梁推枕黄粱熟。
mín é xiù qi líng tài bái   zhū fēng tán liú bèi bǎi yòu jūn wèi huái 怀 kùn   xīn yǒng wǎng céng wèi shí    
yáng jiā shū zi duān rén   xiàn shān wéi shāng shén duō qíng lài yǒu zōu cóng shì   shān yǒu wèi    
píng shēng xún yōu chuān 穿   shǐ zhī ōu fēng fēng wài tiān mén shēn jǐng chū niǎo dào ěr   biān hàn shēng chán yuán    
qiān zhuī huái 怀 tóng   shén míng hái guān bēi jié liǎng láng lǐn lǐn ān néng lái dìng   chǔ mái ěr    
wǎng shí hóng jué dào chǎng   xīn jìng chén wén miào xiāng yōu chán shī càn gāo   yùn zhuó zhuó líng huáng    
jiǔ yuán méi néng zuò   shèng liáng yóu è líng yún táo chū zhù huā   bǎi sēng qián luò    
hán bèi liú shā   yán màn shū huā chōng jiě zhàn tiān huáng bǐng   jīng shuì zhào zhōu chá    
shì wǎng yīng rén tài fán   sāng xià ān mián jiè sān xiǔ 宿 chái fēi cǎo kōng guī lái   liáng tuī zhěn huáng liáng shú