游云际寺

唐代 喻凫
涧壑吼风雷,香门绝顶开。阁寒僧不下,钟定虎常来。 鸟啄林稍果,鼯跳竹里苔。心源无一事,尘界拟休回。
jiàn hǒu fēng léi   xiāng mén jué dǐng kāi hán sēng xià   zhōng dìng cháng lái
niǎo zhuó lín shāo guǒ   tiào zhú tái xīn yuán shì   chén jiè xiū huí