有约登天平绝顶者行至龙门力惫而止

明代 王鏊
峭峰突起万㠝岏,闻有仙扃惜未观。胜事有怀行独往,悬厓无路坐长叹。 龙门已觉吴天隘,剑阁谁云蜀道难。安得我身生两翼,凌风直上谢蹒跚。
qiào fēng wàn cuán wán   wén yǒu xiān jiōng wèi guān shèng shì yǒu huái xíng 怀 wǎng xuán   zuò cháng tàn    
lóng mén jué tiān ài   jiàn shuí yún shǔ dào nán ān shēn shēng liǎng líng   fēng zhí shàng xiè pán shān