游园咏

魏晋 湛方生
谅兹境之可怀。究川阜之奇势。水穷清以澈鉴。山邻天而无际。 乘初霁之新景。登北馆以悠瞩。对荆门之孤阜。傍鱼阳之秀岳。 乘夕阳而含咏。杖轻策以行游。袭秋兰之流芬。幕长猗之森修。 任缓步以升降。历丘墟而四周。智无涯而难恬。性有方而易适。 差一毫而遽乖。徒理存而事隔。故羁马思其华林。笼雉想其皋泽。 矧流客之归思。岂可忘于畴昔。
liàng jìng zhī huái 怀 jiū chuān zhī shì shuǐ qióng qīng chè jiàn shān lín tiān ér
chéng chū zhī xīn jǐng dēng běi guǎn yōu zhǔ duì jīng mén zhī bàng yáng zhī xiù yuè
chéng yáng ér hán yǒng zhàng qīng xíng yóu qiū lán zhī liú fēn zhǎng zhī sēn xiū
rèn huǎn shēng jiàng qiū ér zhōu zhì ér nán tián xìng yǒu fāng ér shì
chà háo ér guāi cún ér shì huá lín lóng zhì xiǎng gāo
shěn liú zhī guī wàng chóu