游圆超院登挟溪亭次卢公

宋代 王十朋
路入剡山腰,风生玉川腋。孤亭物外高,双溪眼中碧。 山僧作亭知几春,赏音端怕逢诗人。自从妙语发丘壑,遂使绝境多蹄轮。 我来首访维摩诘,问讯双溪自何出。发源应与婺溪同,赋物惭无沈郎笔。 凭栏欲洗名利尘,入眼翻惊客恨新。山城重重水如带,可能挽住思乡人。
shàn shān yāo   fēng shēng chuān tíng wài gāo   shuāng yǎn zhōng
shān sēng zuò tíng zhī chūn   shǎng yīn duān féng shī rén cóng miào qiū   suì shǐ 使 jué jìng duō lún
lái shǒu fǎng 访 wéi jié   wèn xùn shuāng chū yuán yīng tóng   cán shěn láng
píng lán míng chén   yǎn fān jīng hèn xīn shān chéng chóng chóng shuǐ dài   néng wǎn zhù xiāng rén