又用韵示长儿

宋代 陈著
向来枯卉亦生芝,种学才深可瑞时。 语海方知蜗井浅,培风当使翼云垂。 可能任运如彭泽,也要名家似蜀眉。 理义本来非外铄,自求两字盍观颐。
xiàng lái huì shēng zhī   zhǒng xué cái shēn ruì shí  
hǎi fāng zhī jǐng qiǎn   péi fēng dāng shǐ 使 yún chuí  
néng rèn yùn péng   yào míng jiā shì shǔ méi  
běn lái fēi wài shuò   qiú liǎng guān