又用韵简朔斋

宋代 李曾伯
霜透青棱暖弗回,冰侵鹤骨瘦於梅。 床头幸有溪藤制,唤起家僮亟展开。
shuāng tòu qīng léng nuǎn huí   bīng qīn shòu méi  
chuáng tóu xìng yǒu téng zhì   huàn jiā tóng zhǎn kāi