又用韵呈行可

宋代 王十朋
神仙乞与返魂丹,枯木能成处子颜。雅乐声中逢魏绛,重围解后见齐环。 九龄赋妙那能继,三峡诗高未易攀。儿辈莫言酬倡晚,吾乡食实在秋间。
shén xiān fǎn hún dān   néng chéng chǔ yán yuè shēng zhōng féng wèi jiàng chóng   wéi jiě hòu jiàn huán    
jiǔ líng miào néng   sān xiá shī gāo wèi pān ér bèi yán chóu chàng wǎn   xiāng shí shí zài qiū jiān