又用韵

宋代 杨冠卿
弱水蓬山到者稀,凌空须仗羽轮飞。 群仙拍手山头笑,笑我漂零胡不归。
ruò shuǐ péng shān dào zhě   líng kōng zhàng lún fēi  
qún xiān pāi shǒu shān tóu xiào   xiào piāo líng guī