又用韵

宋代 李曾伯
雪凝霜降不肯春,花神岂类妇人仁。 肯留年后供清思,分付东风与主人。
xuě níng shuāng jiàng kěn chūn   huā shén lèi rén rén
kěn liú nián hòu gōng qīng   fēn dōng fēng zhǔ rén