又用叶桐初大士韵

明代 释函是
泠泠清影擘云开,谁傍珠帘石径回。千里有帆应计日,三生无约亦登台。 遥天喷雪无留影,洒墨凌空自作堆。寂照已饶张拙韵,攀藤重许到山隈。
líng líng qīng yǐng bāi yún kāi   shuí bàng zhū lián shí jìng huí qiān yǒu fān yīng   sān shēng yuē dēng tái
yáo tiān pēn xuě liú yǐng   líng kōng zuò duī zhào ráo zhāng zhuō yùn   pān téng zhòng dào shān wēi