又用行可韵

宋代 王十朋
二公海内姓名闻,我亦追随到蜀门。龙卧庐中叹诸葛,蛙居坎底陋公孙。 雨听巫峡梦时滴,花看杜鹃啼处痕。酬唱又成夔府集,论文欣对少陵尊。
èr gōng hǎi nèi xìng míng wén   zhuī suí dào shǔ mén lóng zhōng tàn zhū   kǎn lòu gōng sūn
tīng xiá mèng shí   huā kàn juān chù hén chóu chàng yòu chéng kuí   lùn wén xīn duì shǎo líng zūn