又用前韵送僧

宋代 释慧空
空王子,出空门,敏於选佛讷於言。 老少同科无异学,尽倾阿耨作词源。 龙虎榜,辉乾坤,一字元无作麼分。 汝见是汝为第一,我见是我作状元。 有惊群,有独脱,可中丹桂和根技。 把作枯柴灶里烧,谁能更著空王褐。 只如剑,成家活,不犯锋芒有生杀。 莫似章分句解徒,望却龙门头卉卉。
kōng wáng   chū kōng mén   mǐn xuǎn yán  
lǎo shào tóng xué   jǐn qīng ā nòu zuò yuán  
lóng bǎng   huī qián kūn   yuán zuò me fēn  
jiàn shì wèi   jiàn shì zuò zhuàng yuán  
yǒu jīng qún   yǒu tuō   zhōng dān guì gēn  
zuò chái zào shāo   shuí néng gèng zhù kōng wáng  
zhī jiàn   chéng jiā huó   fàn fēng máng yǒu shēng shā  
shì zhāng fēn jiě   wàng què lóng mén tóu huì huì