又用前韵 其二

明代 刘基
西风吹面雨霏微,片片浮云水上依。鸿雁群翔营口实,凫鹥对立惜毛衣。 关河惨烈时将晚,原野萧条叶自飞。惭愧江湖一萍梗,厌听咿轧响邻机。
西 fēng chuī miàn fēi wēi   piàn piàn yún shuǐ shàng hóng 鸿 yàn qún xiáng yíng kǒu shí   duì máo
guān cǎn liè shí jiāng wǎn   yuán xiāo tiáo fēi cán kuì jiāng píng gěng   yàn tīng zhá xiǎng lín