又用前韵

宋代 王十朋
文园病思乱如飞,禅榻逍遥谩息机。渐喜珠丝封药裹,未容鹤发上簪徽。 酒能伐性聊须止,棋恐劳神未敢围。惟有诗怀禁不得,任他憔瘦不胜衣。
wén yuán bìng luàn fēi   chán xiāo yáo mán jiàn zhū fēng yào guǒ wèi   róng shàng zān huī    
jiǔ néng xìng liáo zhǐ   kǒng láo shén wèi gǎn wéi wéi yǒu shī huái jīn 怀 rèn   qiáo shòu shèng