又用胡尉韵

宋代 方岳
便觉寻春负一筹,老怀无复少年游。 茶桑天似鹅黄酒,杨柳花飞狐白裘。 试问独醒观众醉,何如一笑失千忧。 不知多少人间事,付与溪声自在流。
biàn 便 jué xún chūn chóu   lǎo huái 怀 shào nián yóu  
chá sāng tiān shì é huáng jiǔ   yáng liǔ huā fēi bái qiú  
shì wèn xǐng guān zhòng zuì   xiào shī qiān yōu  
zhī duō shǎo rén jiān shì   shēng zai liú