又以永锡难老为韵 其一

宋代 刘一止
相门若崇山,神物职所领。天令佑世德,奕奕发秀颖。 图书漫今古,论议馀骨鲠。富贵岂足言,功烈相与永。
xiāng mén ruò chóng shān   shén zhí suǒ lǐng tiān lìng yòu shì   xiù yǐng
shū màn jīn   lùn gěng guì yán   gōng liè xiāng yǒng