有遗搔痒之具曰不求人又曰婆指甲约相赋

宋代 张埴
阿婆此指甲,昆吾国生长。 当年三五时,搯花记月上。 纤纤成老大,却作爬沙状。 故人远持赠,慈意有着放。 想翁乍得之,未悟为何贶。 把玩至一再,丑妇能俱丧。 信手弹三声,铮然送妍响。 卯醺未全快,午偃到半饷。 溽绉垢能寸,美曝背如盎。 是时可柄用,於人无俯仰。 名之必可言,翁亦费亭当。 长吟出肺肝,闻者重惆怅。 人生七尺外,凡物皆是长。 维比金石交,百年相倚仗。 痴儿麻姑爪,忍痛不忍痒。
ā zhǐ jia   kūn guó shēng zhǎng  
dāng nián sān shí   tāo huā yuè shàng  
xiān xiān chéng lǎo   què zuò shā zhuàng  
rén yuǎn chí zèng   yǒu zhe fàng  
xiǎng wēng zhà zhī   wèi wèi kuàng  
wán zhì zài   chǒu néng sàng  
xìn shǒu dàn sān shēng   zhēng rán sòng yán xiǎng  
mǎo xūn wèi quán kuài   yǎn dào bàn xiǎng  
zhòu gòu néng cùn   měi bèi àng  
shì shí bǐng yòng   rén yǎng  
míng zhī yán   wēng fèi tíng dāng  
cháng yín chū fèi gān   wén zhě zhòng chóu chàng  
rén shēng chǐ wài   fán jiē shì zhǎng  
wéi jīn shí jiāo   bǎi nián xiāng zhàng  
chī ér zhǎo   rěn tòng rěn yǎng