游阴那诗
众壑含清晖,晨夕朔风冷。扶杖展健步,遂上诸峰顶。
翘首望云关,恍惚散仙骋。我心如木枯,况获兹幽境。
理感兴自超,不关众山静。日暮踏下山,斜阳照孤影。
叩扉闻清钟,猛然发深省。
zhòng
众
hè
壑
hán
含
qīng
清
huī
晖
,
chén
晨
xī
夕
shuò
朔
fēng
风
lěng
冷
。
。
fú
扶
zhàng
杖
zhǎn
展
jiàn
健
bù
步
,
suì
遂
shàng
上
zhū
诸
fēng
峰
dǐng
顶
。
。
qiáo
翘
shǒu
首
wàng
望
yún
云
guān
关
,
huǎng
恍
hū
惚
sàn
散
xiān
仙
chěng
骋
。
。
wǒ
我
xīn
心
rú
如
mù
木
kū
枯
,
kuàng
况
huò
获
zī
兹
yōu
幽
jìng
境
。
。
lǐ
理
gǎn
感
xīng
兴
zì
自
chāo
超
,
bù
不
guān
关
zhòng
众
shān
山
jìng
静
。
。
rì
日
mù
暮
tà
踏
xià
下
shān
山
,
xié
斜
yáng
阳
zhào
照
gū
孤
yǐng
影
。
。
kòu
叩
fēi
扉
wén
闻
qīng
清
zhōng
钟
,
měng
猛
rán
然
fā
发
shēn
深
xǐng
省
。
。