游隐静山

宋代 梅尧臣
心存名山久,积岁未及游。 将过值风雨,路不通马牛。 丁壮四五人,篮轝时更休。 转谷逢烟火,下隰多田畴。 偃穟黄压亩,刈麻东盈丘。 始觉山门深,长松如腾虬。 直上百余尺,苍髯叶修修。 五峰迎人来,冷逼台殿秋。 石泉出云中,引入舍下流。 缘源至岩口,岩底鱼可钩。 天昏碧溪去,果熟青猿偷。 草树不尽识,自起诗人羞。 溅溅涧水浅,苒苒菖蒲稠。 菖蒲花已晚,菖蒲茸尚柔。 灵根采九节,试共野僧求。 逡巡能致之,衰疾无甚忧。 昔闻有释子,渡江用杯浮。 栖心向兹地,埋骨在林陬。 驳阴漏斜光,徒欲穷巅幽。 夜还南陵郭,几落猛虎喉。
xīn cún míng shān jiǔ   suì wèi yóu  
jiāng guò zhí fēng   tōng niú  
dīng zhuàng rén   lán shí gēng xiū  
zhuǎn féng yān huǒ   xià duō tián chóu  
yǎn suì huáng   dōng yíng qiū  
shǐ jué shān mén shēn   cháng sōng téng qiú  
zhí shàng bǎi chǐ   cāng rán xiū xiū  
fēng yíng rén lái   lěng tái diàn 殿 qiū  
shí quán chū yún zhōng   yǐn shè xià liú  
yuán yuán zhì yán kǒu   yán gōu  
tiān hūn   guǒ shú qīng yuán tōu  
cǎo shù jìn shí   shī rén xiū  
jiān jiān jiàn shuǐ qiǎn   rǎn rǎn chāng chóu  
chāng huā wǎn   chāng rōng shàng róu  
líng gēn cǎi jiǔ jié   shì gòng sēng qiú  
qūn xún néng zhì zhī   shuāi shén yōu  
wén yǒu shì   jiāng yòng bēi  
xīn xiàng   mái zài lín zōu  
yīn lòu xié guāng   qióng diān yōu  
hái nán líng guō   luò měng hóu