有以灵寿杖为贶周旋累年忽尔摧折感而赋之

宋代 赵蕃
度岭且万里,友于凡几年。 忽惊同拉朽,何敢恃扶颠。 跻胜亡行具,结趺聊坐禅。 山南与山北,从此罢蹁跹。
lǐng qiě wàn   yǒu fán nián  
jīng tóng xiǔ   gǎn shì diān  
shèng wáng xíng   jié liáo zuò chán  
shān nán shān běi   cóng pián xiān