有以晦庵真迹见寄者乃寒栖精舍诗也因次其韵

宋代 方岳
富贵不可期,贫贱未易骄。 山人乃尔昧,过眼风烟飘。 鹪鹩一枝足,不知有层霄。 我知古之人,千载俱寥寥。 寒栖访精舍,野绿摇轻{左舟右召}。 一屏直耸耸,万里直荛荛。 至今空堂云,巾屦遗高标。 笛声横者谁,有些不可招。 却后五百年,容我摩青瑶。 尚怜沈乐阳,燕雀空喧嚣。
guì   pín jiàn wèi jiāo  
shān rén nǎi ěr mèi   guò yǎn fēng yān piāo  
jiāo liáo zhī   zhī yǒu céng xiāo  
zhī zhī rén   qiān zǎi liáo liáo  
hán fǎng 访 jīng shè   绿 yáo qīng   { zuǒ zhōu yòu zhào   }  
píng zhí sǒng sǒng   wàn zhí ráo ráo  
zhì jīn kōng táng yún   jīn gāo biāo  
shēng héng zhě shuí   yǒu xiē zhāo  
què hòu bǎi nián   róng qīng yáo  
shàng lián shěn yáng   yàn què kōng xuān xiāo