游倚帝山二首

唐代 吴筠
山间非吾心,物表翼所托。振衣超烦滓,策杖追岑壑。 绝地穷gK岈,造天究磐礴。迩临烟霞积,逖睇宇宙廓。 俯惊白云涌,仰骇飞泉落。苔浓鲜翠屏,松古丽丹崿。 目冀睹乔羡,心希驭龙鹤。乃知巢由情,岂伊猿鸟乐。 兹山何独秀,万仞倚昊苍。晨跻烟霞趾,夕憩灵仙场。 俯观海上月,坐弄浮云翔。松风振雅音,桂露含晴光。 不出六合外,超然万累忘。信彼古来士,岩栖道弥彰。
shān jiān fēi xīn   biǎo suǒ tuō zhèn chāo fán   zhàng zhuī cén
jué qióng   g   K gK   zào tiān jiū pán ěr lín yān   xiá
jīng bái yún yǒng   yǎng hài fēi quán luò tái nóng xiān cuì píng   sōng dān è 崿
qiáo xiàn   xīn lóng nǎi zhī cháo yóu qíng   yuán niǎo
shān xiù   wàn rèn hào cāng chén yān xiá zhǐ   líng xiān chǎng
guān hǎi shàng yuè   zuò nòng yún xiáng sōng fēng zhèn yīn   guì hán qíng guāng
chū liù wài   chāo rán wàn lèi wàng xìn lái shì   yán dào zhāng