幽意

宋代 李新
迢迢不断古江声,何似当年奉倩情。 小玉拂屏沉火灭,便随閒梦唾虚名。
tiáo tiáo duàn jiāng shēng   dāng nián fèng qiàn qíng
xiǎo píng chén huǒ miè   biàn 便 suí xián mèng tuò míng