游杨氏园

唐代 王质
幽芳秀阴似琅琊,三四牛鸣通浣花。少陵醉卧元不死,强请起来殊更佳。 向来娟娟隔秋水,谁与为期同在此。德星分野到杨家,亦有致然非偶尔。 萧萧骚骚诗韵寒,腷腷膊膊棋声乾。澎澎湃湃酒波卷,便便旋旋茶眼翻。 是日成都极炎热,此堂阴风下浓雪。谈端天地不支吾,笔下龙蛇争撇挒。 所恨江南在天末,隔天鸿雁难同飞。彭蠡洞庭隔烟水,他日岂不怀此时。 他日安得如此时,杨家壁上更重题。
yōu fāng xiù yīn shì láng   sān niú míng tōng huàn huā shǎo líng zuì yuán   qiáng qǐng lai shū gèng jiā
xiàng lái juān juān qiū shuǐ   shuí wéi tóng zài xīng fēn dào yáng jiā   yǒu zhì rán fēi ǒu ěr
xiāo xiāo sāo sāo shī yùn hán   shēng qián pēng péng pài pài jiǔ juǎn   biàn 便 pián 便 xuán xuán chá yǎn fān
shì chéng yán   táng yīn fēng xià nóng xuě tán duān tiān zhī   xià lóng shé zhēng piē liè
suǒ hèn jiāng nán zài tiān   tiān hóng 鸿 yàn nán tóng fēi péng dòng tíng yān shuǐ   huái 怀 shí
ān shí   yáng jiā shàng gèng zhòng