又叙谢

宋代 汪莘
竹翁恶俗客,屡举却尘翁。 云何一见我,捉手形深睠。 坐呼兰溪酒,即取太白劝。 阶前抱关卒,为我颜色变。 解榻经两眠,天寒恐冰霰。 主意厚且真,惜别如挽牵。 握手紫竹杖,眩转含飞电。 端作临水送,沙溪清练练。 还家甫席暖,书到惊一县。 特遣赠行诗,水剪梨花片。 且约二三子,同煮竹洲面。 岂意古人事,乃复今日见。 理发叙心曲,所属加餐饭。 无事觉昼长,明窗试笔砚。
zhú wēng è   què chén wēng  
yún jiàn   zhuō shǒu xíng shēn juàn  
zuò lán jiǔ   tài bái quàn  
jiē qián bào guān   wèi yán biàn  
jiě jīng liǎng mián   tiān hán kǒng bīng xiàn  
zhǔ yi hòu qiě zhēn   bié wǎn qiān  
shǒu zhú zhàng   xuàn zhuǎn hán fēi diàn  
duān zuò lín shuǐ sòng   shā qīng liàn liàn  
huán jiā nuǎn   shū dào jīng xiàn  
qiǎn zèng xíng shī   shuǐ jiǎn huā piàn  
qiě yuē èr sān   tóng zhǔ zhú zhōu miàn  
rén shì   nǎi jīn jiàn  
xīn   suǒ shǔ jiā cān fàn  
shì jué zhòu zhǎng   míng chuāng shì yàn