游修觉寺

宋代 陆游
上尽苍崖百级梯,诗囊香碗手亲携。 山从飞鸟行边出,天向平芜尽处低。 花落忽惊春事晚,楼高剩觉客魂迷。 兴阑扫榻襌房卧,清梦还应到剡溪。
shàng jǐn cāng bǎi   shī náng xiāng wǎn shǒu qīn xié  
shān cóng fēi niǎo xíng biān chū   tiān xiàng píng jǐn chù  
huā luò jīng chūn shì wǎn   lóu gāo shèng jué hún  
xīng lán sǎo dān fáng   qīng mèng hái yīng dào shàn