游修觉寺

唐代 杜甫
野寺江天豁,山扉花竹幽。诗应有神助,吾得及春游。 径石相萦带,川云自去留。禅枝宿众鸟,漂转暮归愁。
jiāng tiān huō   shān fēi huā zhú yōu shī yīng yǒu shén zhù   chūn yóu
jìng shí xiāng yíng dài   chuān yún liú chán zhī 宿 zhòng niǎo   piāo zhuǎn guī chóu