游西塔寺分韵赋诗怀汪信民以渊明停云诗岂无他人念子实多为韵探得念字

宋代 谢逸
昨夜山头月,照我杯潋滟。今朝云外山,寸碧若新染。 人境两清绝,座客只君欠。俗子百无用,胜士一可念。 君如苕溪女,不妆有幽艳。又如白堕醪,虽久味愈酽。 雄文山有云,高论圭无玷。胸怀极坦夷,了不限城堑。 胡不侍明光,峨冠佩长剑。宁甘广文冷,青灯对铅椠。 何当襆被归,莫待孟光窆。放杖先生席,罢趋邦君坫。 晚行蝉噪山,晓起鸡号店。到家先过我,信若符节验。 门前马未嘶,屋上乌可占。呼儿拂几席,唤妇熨襦襜。 欲具韩子餐,恐乏鱼菜赡。但当蒸瓠壶,莫笑卢公俭。 老气得酒豪,灰寒尚复焰。虚心叩至道,膏肓待君砭。
zuó shān tóu yuè   zhào bēi liàn yàn jīn zhāo yún wài shān cùn   ruò xīn rǎn    
rén jìng liǎng qīng jué   zuò zhǐ jūn qiàn bǎi yòng shèng   shì niàn    
jūn tiáo   zhuāng yǒu yōu yàn yòu bái duò láo suī   jiǔ wèi yàn    
xióng wén shān yǒu yún   gāo lùn guī diàn xiōng huái 怀 tǎn liǎo   xiàn chéng qiàn    
shì míng guāng   é guān pèi cháng jiàn níng gān guǎng wén 广 lěng qīng   dēng duì qiān qiàn    
dāng bèi guī   dài mèng guāng biǎn fàng zhàng xiān sheng   bāng jūn diàn    
wǎn xíng chán zào shān   xiǎo hào diàn dào jiā xiān guò xìn   ruò jié yàn    
mén qián wèi   shàng zhàn ér huàn   yùn chān    
hán cān   kǒng cài shàn dàn dāng zhēng   xiào gōng jiǎn    
lǎo jiǔ háo   huī hán shàng yàn xīn kòu zhì dào gāo   huāng dài jūn biān