游西墅

明代 袁凯
吴王逐兽地,士衡闻筜亭。 古人不可见,荒原今独行。 遗堵俨若存,阡陌复纵横。 依稀望极浦,迢递盼春城。 江树既晻霭,原花复晶荧。 长烟覆渔屋,白水乱凫停山川岂云异,人事有消停。 即此伤往时,聊复乐其生。 寄言后来士,此理可自明。
wáng zhú shòu   shì héng wén dāng tíng  
rén jiàn   huāng yuán jīn xíng  
yǎn ruò cún   qiān zòng héng  
wàng   tiáo pàn chūn chéng  
jiāng shù ǎn ǎi   yuán huā jīng yíng  
cháng yān   bái shuǐ luàn tíng shān chuān yún   rén shì yǒu xiāo tíng  
shāng wǎng shí   liáo shēng  
yán hòu lái shì   míng