游西山诸寺有感

明代 王世贞
西山二百寺,蝉缓琉璃刹。其人中贵人,往往称檀越。 银汉割岧峣,珠宫斗巀嵲。吐磴穷百盘,束流规千折。 蹙阶白玉尘,飞坐黄金屑。斗削神力回,向背鬼工绝。 世尊趺青莲,妆严明秋月。龙象左右陈,罗叉后先列。 我闻说法时,乞食仅一钵。誓以不住身,普代众生孽。 长者虽布金,小果那得说。柰何贪嗔念,希与圣谛结。 填沙南赡髓,饰像恒河血。净土炯自如,广轮虚真辙。 呜呼西竺冤,万古谁能雪。
西 shān èr bǎi   chán huǎn liú li shā rén zhōng guì rén wǎng   wǎng chēng tán yuè    
yín hàn tiáo yáo   zhū gōng dòu jié niè dèng qióng bǎi pán shù   liú guī qiān shé    
jiē bái chén   fēi zuò huáng jīn xiè dòu xuē shén huí xiàng   bèi guǐ gōng jué    
shì zūn qīng lián   zhuāng yán míng qiū yuè lóng xiàng zuǒ yòu chén luó   chā hòu xiān liè    
wén shuō shí   shí jǐn shì zhù shēn   dài zhòng shēng niè    
zhǎng zhě suī jīn   xiǎo guǒ de shuō nài tān chēn niàn   shèng jié    
tián shā nán shàn suǐ   shì xiàng héng xuè jìng jiǒng guǎng   lún 广 zhēn zhé    
西 zhú yuān   wàn shuí néng xuě