游西山

宋代 郑刚中
我来西江边,兀坐阅寒暑。 水外有佳处,欲往兴辄阻。 昨朝主人闲,联辔临洲渚。 开船入江云,绝渡不须橹。 杖策径登岩,骑从单可数。 松杉生好风,导我绿阴舞。 迎门野僧疏,对佛香炉古。 峻上百级栈,竹屋乱撑拄。 旁道得小径,窈窕通深坞。 石藓布青钱,岩泉迸飞乳。 幽兰隐高人,孤芳秀寒女。 树静忽啼猿,林密疑藏虎。 春半果如秋,空翠元无雨。 苍岩隔桃花,不可至其所。 但听叶间禽,似与秦人语。 不会武陵溪,端的在何许。 徘徊耸心骨,感欢就尊俎。 麴蘖驱我醉,岂复更尔汝。 一笑谐真欢,万事落尘士。 谓已脱囚拘,夭矫升洞府。 顾兹欢与适,天暂慰孤旅。 此身当有累,未是得轻举。 骊驹已载歌,兰棹倚前浦。 中流望林泉,隔岸闻箫鼓。 上马向此扃,山际玉钩吐。
lái 西 jiāng biān   zuò yuè hán shǔ
shuǐ wài yǒu jiā chǔ   wǎng xīng zhé
zuó cháo zhǔ rén xián   lián pèi lín zhōu zhǔ
kāi chuán jiāng yún   jué
zhàng jìng dēng yán   cóng dān shǔ
sōng shān shēng hǎo fēng   dǎo 绿 yīn
yíng mén sēng shū   duì xiāng
jùn shàng bǎi zhàn   zhú luàn chēng zhǔ
páng dào xiǎo jìng   yǎo tiǎo tōng shēn
shí xiǎn qīng qián   yán quán bèng fēi
yōu lán yǐn gāo rén   fāng xiù hán
shù jìng yuán   lín cáng
chūn bàn guǒ qiū   kōng cuì yuán
cāng yán táo huā   zhì suǒ
dàn tīng jiān qín   shì qín rén
huì líng   duān zài
pái huái sǒng xīn   gǎn huān jiù zūn
niè zuì   gèng ěr
xiào xié zhēn huān   wàn shì luò chén shì
wèi tuō qiú   yāo jiǎo shēng dòng
huān shì   tiān zàn wèi
shēn dāng yǒu lèi   wèi shì de qīng
zài   lán zhào qián
zhōng liú wàng lín quán   àn wén xiāo
shàng xiàng jiōng   shān gōu