由新田归故家

宋代 张埴
七月景炎炎,金神令初驰。 辰哨掩村墟,挈家向山薇。 左手掖慈母,右手招妻儿。 小人俱世役,谁能抱朝饥。 举头赤日高,茧足荒山垂。 慰老忽喘息,抚婴母啼悲。 吞声各偷生,莫问历阶谁。 纷纷事轻逞,枭獍忍若为。 性命不直土,杀戮以当戏。 鬼妾弃所欢,皇颜色戚怡。 恢恢不罩渠,何辜及林池。 今经用戏地,满目腥风吹。 少陵归草堂,曾叱群小非。 嗟哉夫何言,收拾聊此归。 此归实天幸,团栾如去时。 墙西老桂色,屋南佳鞠姿。 一笑浑未忘,主人旧须收。 东巷去问安,茗碗重酒卮。 北邻了残获,戒妇中宵炊。 穹昊由此正,礼乐傥可期。 悠悠风尘中,宁不剩四支。 未识衣裳化,何年及茅茨。 昕昏有为命,啜水当如饴。
yuè jǐng yán yán   jīn shén lìng chū chí  
chén shào yǎn cūn   qiè jiā xiàng shān wēi  
zuǒ shǒu   yòu shǒu zhāo ér  
xiǎo rén shì   shuí néng bào cháo  
tóu chì gāo   jiǎn huāng shān chuí  
wèi lǎo chuǎn   yīng bēi  
tūn shēng tōu shēng   wèn jiē shuí  
fēn fēn shì qīng chěng   xiāo jìng rěn ruò wéi  
xìng mìng zhí   shā dāng  
guǐ qiè suǒ huān   huáng yán  
huī huī zhào   lín chí  
jīn jīng yòng   mǎn xīng fēng chuī  
shǎo líng guī cǎo táng   céng chì qún xiǎo fēi  
jiē zāi yán   shōu shí liáo guī  
guī shí tiān xìng   tuán luán shí  
qiáng 西 lǎo guì   nán jiā 姿  
xiào hún wèi wàng   zhǔ rén jiù shōu  
dōng xiàng wèn ān   míng wǎn zhòng jiǔ zhī  
běi lín le cán huò   jiè zhōng xiāo chuī  
qióng hào yóu zhèng   yuè tǎng  
yōu yōu fēng chén zhōng   níng shèng zhī  
wèi shí shang huà   nián máo  
xīn hūn yǒu wéi mìng   chuài shuǐ dāng