游下竺飞来峰和存了侄韵

宋代 阳枋
嵯峨擅北高,幽静还西竺。 虎蹲石根奇,龙蟠藤蔓曲。 面横白水湖,背列浓岚谷。 鸟碎山逾空,起予诗不俗。
cuó é shàn běi gāo   yōu jìng hái 西 zhú  
dūn shí gēn   lóng pán téng wàn  
miàn héng bái shuǐ   bèi liè nóng lán  
niǎo suì shān kōng   shī