游逍遥寺咏庭前柏树以老杜病柏诗偃蹙龙虎姿生当风云会为韵得蹙字

宋代 谢逸
岁寒在天知后凋,受命于地禀正独。楂枒枝干撑青冥,凛然正色不可辱。 霹雳霁威霜雪避,奴视椅桐友松竹。孔明庙边冻蚁食,御史台中老乌宿。 何如结根阿兰那,叶映高僧胡眼绿。楚多楩楠剪伐尽,大国要材梁夏屋。 何时匠石运斤风,不使龙姿久偃蹙。反观樗栎老臃肿,永保天年长受福。
suì hán zài tiān zhī hòu diāo   shòu mìng bǐng zhèng zhā zhī gàn chēng qīng míng lǐn   rán zhèng    
wēi shuāng xuě   shì tóng yǒu sōng zhú kǒng míng miào biān dòng shí   shǐ tái zhōng lǎo   宿  
jié gēn ā lán   yìng gāo sēng yǎn 绿 chǔ duō pián nán jiǎn jǐn   guó yào cái liáng xià    
shí jiàng shí yùn jīn fēng   shǐ 使 lóng 姿 jiǔ yǎn fǎn guān chū lǎo yōng zhǒng yǒng   bǎo tiān nián zhǎng shòu