游仙诗 其四十五

唐代 张鸿
葱郁恒山北帝都,雄峰独镇万灵趋。率然首尾能呼应,莫使神蛟得宝符。
cōng héng shān běi   xióng fēng zhèn wàn líng shuài rán shǒu wěi néng yìng   shǐ 使 shén jiāo bǎo