游岘山次韵三首

宋代 陈与义
夜度一程云,平明踏山址。 山神岂妬我,飞雨乱眸子。 重岳衮衮去,前杰后俊伟。 晦明更百态,始望那及此。 路穷得精庐,税驾谘祖始。 老僧千金意,佳处相指似。 先生一笑领,得句易翻水。 安石未归山,却要山料理。 奇哉此一段,惊世无前轨。 酬山以快饮,春蕨正滋旨。 一丘傥许予,高卧饱松髓。 城中谩拄笏,那知有兹事。
chéng yún   píng míng shān zhǐ  
shān shén   fēi luàn móu zi  
zhòng yuè gǔn gǔn   qián jié hòu jùn wěi  
huì míng gèng bǎi tài   shǐ wàng  
qióng jīng   shuì jià shǐ  
lǎo sēng qiān jīn   jiā chǔ xiāng zhǐ  
xiān sheng xiào lǐng   de fān shuǐ  
ān shí wèi guī shān   què yào shān liào  
zāi duàn   jīng shì qián guǐ  
chóu shān kuài yǐn   chūn jué zhèng zhǐ  
qiū tǎng   gāo bǎo sōng suǐ  
chéng zhōng mán zhǔ   zhī yǒu shì