游香山
常恐尘纷汩寸心,好山时复一登临。长风将月出沧海,老柏与云藏太阴。
宝刹千间穷土木,残碑一片失辽金。丹崖不用题名姓,俯仰人间又古今。
cháng
常
kǒng
恐
chén
尘
fēn
纷
gǔ
汩
cùn
寸
xīn
心
,
hǎo
好
shān
山
shí
时
fù
复
yī
一
dēng
登
lín
临
cháng
。
fēng
长
jiāng
风
yuè
将
chū
月
cāng
出
hǎi
沧
lǎo
海
,
bǎi
老
yǔ
柏
yún
与
cáng
云
tài
藏
yīn
太
阴
。
bǎo
宝
chà
刹
qiān
千
jiān
间
qióng
穷
tǔ
土
mù
木
,
cán
残
bēi
碑
yī
一
piàn
片
shī
失
liáo
辽
jīn
金
dān
。
yá
丹
bù
崖
yòng
不
tí
用
míng
题
xìng
名
fǔ
姓
,
yǎng
俯
rén
仰
jiān
人
yòu
间
gǔ
又
jīn
古
今
。