游仙二章上范殿撰洁庵先生 其二

宋代 程公许
空山学仙子,幽独性成癖。谁令一念差,失脚尘网密。 随缘玩泡影,隐思晓继夕。了了三生梦,掣电了无迹。 岂不志远游,谁为傅羽翼。抱关觇紫气,跪履问黄石。 静虑傥冥契,玄机讵难入。缟发古仙公,遗世而独立。 惝恍如有遇,一言曰守一。引臂许相从,长生托瑶籍。
kōng shān xué xiān   yōu xìng chéng shuí lìng niàn chà shī   jiǎo chén wǎng    
suí yuán wán pào yǐng   yǐn xiǎo liǎo liǎo sān shēng mèng chè   diàn liǎo    
zhì yuǎn yóu   shuí wèi bào guān chān guì   wèn huáng shí    
jìng tǎng míng   xuán nán gǎo xiān gōng   shì ér    
chǎng huǎng yǒu   yán yuē shǒu yǐn xiāng cóng cháng   shēng tuō yáo