游武夷,作棹歌呈晦翁十首

宋代 辛弃疾
一水奔流叠嶂开,溪头千步响如雷。 扁舟费尽篙师力,咫尺平澜上不来。 山上风吹笙鹤声,山前人望翠云屏。 蓬莱枉觅瑶池路,不道人间有幔亭。 玉女峰前一棹歌,烟鬟雾髻动清波。 游人去后枫林夜,月满空山可奈何。 见说仙人此避秦,爱随流水一溪云。 花开花落无寻处,仿佛吹箫月夜闻。 千丈搀天翠壁高,定谁狡狯插遗樵。 神仙万里乘风去,更度槎丫个样桥。 山头有路接无尘,欲觅王孙试问津。 瞥向苍崖高处见,三三两两看游人。 巨石亭亭缺啮多,悬知千古也消磨。 人间正觅擎天柱,无奈风吹雨打何。 自有山来几许年,千奇万怪只依然。 试从精舍先生问,定在包牺八卦前。 山中有客帝王师,日日吟诗坐钓矶。 费尽烟霞供不足,几时西伯载将归? 行尽桑麻九曲天,更寻佳处可留连。 如今归棹如掤箭,不似来时上水船。
shuǐ bēn liú dié zhàng kāi   tóu qiān xiǎng léi
piān zhōu fèi jǐn gāo shī   zhǐ chǐ píng lán shàng lái
shān shàng fēng chuī shēng shēng   shān qián rén wàng cuì yún píng
péng lái wǎng yáo chí   dào rén jiān yǒu màn tíng
fēng qián zhào   yān huán dòng qīng
yóu rén hòu fēng lín   yuè mǎn kōng shān nài
jiàn shuō xiān rén qín   ài suí liú shuǐ yún
huā kāi huā luò xún chù   fǎng 仿 chuī xiāo yuè wén
qiān zhàng chān tiān cuì gāo   dìng shuí jiǎo kuài chā qiáo
shén xiān wàn chéng fēng   gèng chá yàng qiáo
shān tóu yǒu jiē chén   wáng sūn shì wèn jīn
piē xiàng cāng gāo chù jiàn   sān sān liǎng liǎng kàn yóu rén
shí tíng tíng quē niè duō   xuán zhī qiān xiāo
rén jiān zhèng qíng tiān zhù   nài fēng chuī
yǒu shān lái nián   qiān wàn guài zhǐ rán
shì cóng jīng shè xiān sheng wèn   dìng zài bāo guà qián
shān zhōng yǒu wáng shī   yín shī zuò diào
fèi jǐn yān xiá gōng   shí 西 zài jiāng guī  
xíng jǐn sāng jiǔ tiān   gèng xún jiā chǔ liú lián
jīn guī zhào bīng jiàn   shì lái shí shàng shuǐ chuán