又五首

宋代 王炎
竹间有数椽,读书乐未央。 稻粱自为谋,风散鸿雁行。 叔氏从我来,季子天一方。 人生手足爱,念之搅中肠。 谁不思息肩,我岂乐异乡。 何时一青灯,夜雨同对床。
zhú jiān yǒu shù chuán   shū wèi yāng  
dào liáng wèi móu   fēng sàn hóng 鸿 yàn háng  
shū shì cóng lái   tiān fāng  
rén shēng shǒu ài   niàn zhī jiǎo zhōng cháng  
shuí jiān   xiāng  
shí qīng dēng   tóng duì chuáng