游武昌

宋代 张耒
一叶横江凌浩渺,李君见我迎门笑。 鹅黄初熟醅旋压,书室焚香地新扫。 淋漓歌笑不知夜,竹榻枕藉眠诸少。 老人被暖觉独晚,惊起东南日如烧。 四明陈子定爱客,生火寒厅邀我到。 盘殽香洁具俄顷,鲙斫寒鱼初出沼。 仲谋霸气久寂寞,元子亭基尚危峭。 荆榛荒梗上石磴,人物清江开野庙。 暮投明府快一饮,主意殷勤宾屡釂。 星河破碎归中夜,明日清淮理归棹。 王家园馆静人眼,挂壁于菟疑欲齩。 杀鸡为黍办仓卒,看画烹茶每醉饱。 还家闭门空寂历,胜境目前皆了了。 兹游可再谁汝啬,老懒似不能轻矫。 西山得霜瘦如削,萧寺峥嵘出粉筱。 幸于腰髀犹足使,与子凌寒恣游眺。
héng jiāng líng hào miǎo   jūn jiàn yíng mén xiào  
é huáng chū shú pēi xuán   shū shì fén xiāng xīn sǎo  
lín xiào zhī   zhú zhěn jiè mián zhū shǎo  
lǎo rén bèi nuǎn jué wǎn   jīng dōng nán shāo  
míng chén zi dìng ài   shēng huǒ hán tīng yāo dào  
pán xiáo xiāng jié é qǐng   kuài zhuó hán chū chū zhǎo  
zhòng móu jiǔ   yuán tíng shàng wēi qiào  
jīng zhēn huāng gěng shàng shí dèng   rén qīng jiāng kāi miào  
tóu míng kuài yǐn   zhǔ yi yīn qín bīn jiào  
xīng suì guī zhōng   míng qīng huái guī zhào  
wáng jiā yuán guǎn jìng rén yǎn   guà yǎo  
shā wéi shǔ bàn cāng   kàn huà pēng chá měi zuì bǎo  
huán jiā mén kōng   shèng jìng qián jiē liǎo liǎo  
yóu zài shuí   lǎo lǎn shì néng qīng jiǎo  
西 shān shuāng shòu xuē   xiāo zhēng róng chū fěn xiǎo  
xìng yāo yóu shǐ 使   zi líng hán yóu tiào