游天宁寺

明代 王世贞
褰裳春出郭,扶病强招寻。自是尘中侣,同皈静者心。 城阴催落日,野色断高岑。何事诸天界,能令离思深。
qiān cháng chūn chū guō   bìng qiáng zhāo xún shì chén zhōng tóng   guī jìng zhě xīn    
chéng yīn cuī luò   duàn gāo cén shì zhū tiān jiè néng   lìng shēn