又题

宋代 廖刚
蔽日摇风碧玉林,行人端为驻清阴。可怜寂寞垂亭畔,争得轩窗伴啸吟。
yáo fēng lín   xíng rén duān wèi zhù qīng yīn lián chuí tíng pàn   zhēng de xuān chuāng bàn xiào yín