有叹

清代 顾炎武
少小事苟卿,佔毕更寒暑。慨然青云志,一旦从羁旅。 西游到咸阳,上书寤英主。门庭正翕集,车骑来千数。 复有金石辞,粲烂垂千古。如何壮士怀,但慕仓中鼠。 家世二千石,结发常自修。譬如寡妇心,本慕共姜俦。 不幸污盗贼,遂忘淫佚羞。念彼巨先语,抚心悼迁流。 如登千仞冈,失足竟不收。勉哉坚自持,无遗朋友忧。
shào xiǎo shì gǒu qīng   zhàn gèng hán shǔ kǎi rán qīng yún zhì   dàn cóng    
西 yóu dào xián yáng   shàng shū yīng zhǔ mén tíng zhèng chē   lái qiān shù    
yǒu jīn shí   càn làn chuí qiān zhuàng shì huái dàn 怀   cāng zhōng shǔ    
jiā shì èr qiān dàn   jié cháng xiū guǎ fu xīn běn   gòng jiāng chóu    
xìng dào zéi   suì wàng yín xiū niàn xiān   xīn dào qiān liú    
dēng qiān rèn gāng   shī jìng shōu miǎn zāi jiān chí   péng you yōu