游太平古寺读旧题用惠上人韵
步尽长廊觉倦游,丛蕉出屋小轩幽。壁间诗在红埃满,窗下香残碧缕浮。
喜有绳床容我借,更因茗盌为君留。忽惊林杪湘山露,谁作江天数笔秋。
bù
步
jǐn
尽
cháng
长
láng
廊
jué
觉
juàn
倦
yóu
游
,
cóng
丛
jiāo
蕉
chū
出
wū
屋
xiǎo
小
xuān
轩
yōu
幽
bì
。
jiān
壁
shī
间
zài
诗
hóng
在
āi
红
mǎn
埃
chuāng
满
,
xià
窗
xiāng
下
cán
香
bì
残
lǚ
碧
fú
缕
浮
。
xǐ
喜
yǒu
有
shéng
绳
chuáng
床
róng
容
wǒ
我
jiè
借
,
gèng
更
yīn
因
míng
茗
wǎn
盌
wèi
为
jūn
君
liú
留
hū
。
jīng
忽
lín
惊
miǎo
林
xiāng
杪
shān
湘
lù
山
shuí
露
,
zuò
谁
jiāng
作
tiān
江
shù
天
bǐ
数
qiū
笔
秋
。