游太宁寺

宋代 王璹
西山踏破万层青,与客携壶上太宁。泉石有情容避俗,轩裳无术可逃形。 云萦屋角僧禅静,露下松梢鹤梦醒。明日却寻尘镜去,晓猿啼月若为听。
西 shān wàn céng qīng   xié shàng tài níng quán shí yǒu qíng róng xuān   cháng shù táo xíng    
yún yíng jiǎo sēng chán jìng   xià sōng shāo mèng xǐng míng què xún chén jìng xiǎo   yuán yuè ruò wéi tīng