有所思

宋代 陈允平
忆昔美人初别时,长亭两岸柳依依。 今日美人天之涯,美人美人胡不归。 忆昔君别妾,分破青鸾镜, 破镜如破心。与妾青相忆, 相忆图久深。忆昔妾别君, 剪断金凤钗,断钗如断肠。 赠君表相思,相思图久长。 一日一日复一日,青镜鸾孤钗凤支。 未必君相思,能如妾相忆。 寒衣剪就欲寄君,长安门外无行人。 雁声半夜西风恶,窗前一片梧桐落。
měi rén chū bié shí   cháng tíng liǎng àn liǔ  
jīn měi rén tiān zhī   měi rén měi rén guī  
jūn bié qiè   fēn qīng luán jìng  
jìng xīn qiè qīng xiāng    
xiāng jiǔ shēn qiè bié jūn    
jiǎn duàn jīn fèng chāi   duàn chāi duàn cháng  
zèng jūn biǎo xiāng   xiāng jiǔ cháng  
  qīng jìng luán chāi fèng zhī  
wèi jūn xiāng   néng qiè xiāng  
hán jiǎn jiù jūn   cháng ān mén wài xíng rén  
yàn shēng bàn 西 fēng è   chuāng qián piàn tóng luò