有所嗟二首

唐代 刘禹锡
庾令楼中初见时,武昌春柳似腰肢。 相逢相笑尽如梦,为雨为云今不知。 鄂渚濛濛烟雨微,女郎魂逐暮云归。 只应长在汉阳渡,化作鸳鸯一只飞。
lìng lóu zhōng chū jiàn shí   chāng chūn liǔ shì yāo zhī
xiāng féng xiāng xiào jǐn mèng   wèi wèi yún jīn zhī
è zhǔ méng méng yān wēi   láng hún zhú yún guī
zhǐ yīng zhǎng zài hàn yáng   huà zuò yuān yāng zhī fēi