游松阳百仞山

宋代 沈晦
山头白云如擘絮,竹鸡无声鸠唤妇。团团朝日在林梢,寒日梨花溪口路。 一峰独秀横溪阴,青林倒影千丈深。上有白龙蛰幽洞,岁旱往往能为霖。 如今寂寞空山里,古屋荒坛冷红紫。会看前度种花人,他年来作巢居子。
shān tóu bái yún bāi   zhú shēng jiū huàn tuán tuán cháo zài lín shāo   hán huā kǒu
fēng xiù héng yīn   qīng lín dào yǐng qiān zhàng shēn shàng yǒu bái lóng zhé yōu dòng   suì hàn wǎng wǎng néng wéi lín
jīn kōng shān   huāng tán lěng hóng huì kàn qián zhòng huā rén   nián lái zuò cháo